Nguyễn Tuân.

Nêu đặc điểm về con người và sự nghiệp văn chương của Nguyễn Tuân.

1. Nguyễn Tuân (1910 – 1987) là một tác gia lớn của nền văn học VIệt Nam hiện đại. Ông không những là một cây bút tìa hó mà còn là một con người có nhân cách lớn. Đọc văn chương của Nguyễn Tuân người ta vừa bắt gặp một con người có nhân cách sống đẹp và một tác gia văn học có sự nghiệp văn chương  độc đáo.

2.a. Nhà văn Nguyễn Tuân sinh năm 1910 mất năm 1987 tại Hà Nội. Trước cách mạng ông sống theo chủ nghĩa xuê dịch bất tuân quy tắc xã hội cũ. Sau cách mạng ông tích cực tham gia kháng chiến và viết văn. Nguyễn Tuân là một nhà văn có tính cách độc đáo.

Trước hết Nguyễn Tuân rất giàu lòng yêu nước và yêu nước có màu sắc riêng. Ông yêu nước là yêu tiếng mẹ đẻ, yêu văn chương dân tộc, yêu ca dao dân ca, yêu phong cảnh đẹp của quê hương đất nước, yêu thú chơi tao nhã, yêu văn hóa ẩm thực của dân tộc.

Nguyễn Tuân là một người có ý thức cá nhân cao luôn khẳng định tính cách độc đáo của mình.  Nguyễn Tuân không bao giờ chấp nhận cảnh sống tù túng ngưng đọng, đơn điệu tẻ nhạt mà luôn sống phóng túng thích xuê dịch để tìm cảm giác lạ.

Nguyễn Tuân là con người rất mực tài hoa. Ông không chỉ viết văn mà còn là nghệ sĩ của các ngành nghệ thuật khác như sân khấu, điện ảnh. Và một cái tài hoa nữa của Nguyễn Tuân là ông dùng rất nhiều kiểu viết của các ngành nghệ thuật khác để sáng tạo văn chương. Nguyễn Tuân là một con người có cá tính nhân cách nên ông rất quý trọng nghề nghiệp của mình và lao động sáng tạo nghệ thuật một cách nghiêm túc.

b. Nguyễn Tuân bắt đầu cầm bút năm 1930 nhưng thành công và thành danh bắt đầu năm 1938. Sự nghiệp văn chương của Nguyễn Tuân trải qua hai thời kỳ trước và sau cách mạng tháng Tám.

Thời kỳ trước cách mạng Nguyễn Tuân viết theo ba đề tài chính: Thứ nhất là về đề tài chủ nghĩa xuê dịch. Viết về đề tài này là viết về cái tôi lãng tử qua các miền quê, qua đó ca ngợi cảnh sắc quê hương đất nước và bày tỏ lòng yêu nước của mình. Tác phẩm chính của đề tài này là “Một chuyến đò”, “Thiếu quê hương”. Thứ hai là đề tìa về vẻ đẹp vang bóng một thời. Viết về đề tài này là ông đi tái hiện ca ngợi những vẻ đẹp đã một thời vang bóng, trong đó chủ yếu là vẻ đẹp của những nho sĩ cuối mùa. Tác phẩm chính của đề tài này là tập truyện “Vang bóng một thời”. Thứ ba là đề tài về đời sống truỵ lạc. Viết về đề tài này là ông ghi lại quãng đời hoang mang bế tắc của chính mình, cái thời mà cái tôi lãng tử của Nguyễn Tuân cũng như một số người cùng thời đã lao vào rượu và thuốc phiện, qua đó nói lên tâm trạng khủng hoảng của một lớp thanh niên đương thời. Tác phẩm chính của đề tài này là “Chiếc lư đồng mắt cua” “Ngọn đèn dầu lạc”.

Thời kỳ sau cách mạng, Nguyễn Tuân đã tích cực tham gia hoạt động kháng chiến, hoạt động văn hoá nghệ thuật. Văn chương của Nguyễn Tuân thời kỳ sau cách mạng thường tập trung phản ánh cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, qua đó ca ngợi vẻ đẹp của con  người Việt Nam anh dũng và tài hoa trong hoạt động chiến đấu và lao động sản xuất. Tác phẩm chính của ông sau cách mạng là “Tình chiến dịch”, “Đường vui”, “Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi”, “Sông Đà”, “Ký Nguyễn Tuân”.

3. Nguyễn Tuân là một con người có nhân cách sống đẹp, là một nhà văn có phong cách văn chương độc đáo. Suốt trong hành trình sáng tác của Nguyễn Tuân là ông luôn đi tìm ca ngợi đề cao cái đẹp của con người và văn hoá Việt Nam. Nguyễn Tuân đã đóng góp to lớn cho nền văn học dân tộc và đặc biệt là cho sự phát triển của tiếng việt.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s